Minh Khang ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh cần em chuẩn bị tinh thần tốt nhất. Chúng ta phải thể hiện sự gắn kết tuyệt đối.”
Thùy Linh nuốt khan. Ánh mắt nghiêm túc của anh khiến cô không dám lơ là. Sự kiện quốc tế, đối tác K.I.G, dự án đầu tư lớn… Cả một tương lai của tập đoàn Đại Việt như đang đè nặng lên đôi vai bé nhỏ của cô. Hoàn hảo. Hai từ đó cứ lởn vởn trong đầu cô, nghe sao mà xa vời quá.
“Vâng… tôi hiểu rồi, Tổng tài,” cô đáp, giọng còn hơi run.
Minh Khang gật đầu. “Anh đã sắp xếp lịch trình cụ thể cho em. Ngày mai stylist sẽ đến văn phòng để tư vấn trang phục. Anh cũng muốn em dành thời gian tìm hiểu về tập đoàn K.I.G, đặc biệt là những đối tác chủ chốt sẽ có mặt. Sự kiện không chỉ là trình diễn hình ảnh, mà còn là đối đáp thông tin.”
Cô gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời anh nói. Đầu óc cô quay cuồng. Từ một trợ lý chuyên lo giấy tờ, giờ cô phải diễn tròn vai một phu nhân tổng tài, lại còn phải nắm bắt thông tin đối tác cấp cao. Cảm giác như đang đứng trước một ngọn núi cao chót vót mà không có đường leo.
Chiều hôm đó, Thùy Linh gọi điện cho Thu Hằng, giọng cô đầy vẻ lo lắng.
“Bà ơi, tôi sắp bị ép làm minh tinh luôn rồi!” Thùy Linh than thở, vùi mặt vào chiếc gối sau khi trở về căn hộ. “Tổng tài bắt tôi phải chuẩn bị ‘hoàn hảo’ cho sự kiện với đối tác Nhật. Nào là stylist, nào là tìm hiểu thông tin kinh doanh. Tôi chỉ muốn hóa thành hạt bụi bay đi cho rồi!”
Thu Hằng nghe xong phá ra cười khúc khích. “Thôi nào, cô nương! Cơ hội nghìn năm có một đấy chứ. Được mặc đồ đẹp, được sánh đôi với tổng tài điển trai, lại còn được ‘học hỏi’ kinh nghiệm giao tiếp quốc tế. Người ta tranh nhau còn không được kìa.”
“Tranh nhau cái đầu bà,” Thùy Linh bĩu môi. “Bà mà ở đây chắc bà cũng chạy mất dép thôi. Áp lực muốn xì khói đầu tôi rồi này. Rồi lỡ tôi làm hỏng việc thì sao?”
“Làm sao mà hỏng được?” Thu Hằng trấn an. “Có sếp tổng Khang bên cạnh, bà cứ tin tưởng anh ấy đi. Anh ấy sẽ không để bà tự bơi đâu. Với lại, đây cũng là cơ hội để bà và tổng tài ‘chứng minh’ tình cảm. Biết đâu diễn riết thành thật luôn thì sao!”
Thùy Linh đỏ bừng mặt. “Bà nói gì linh tinh đấy! Diễn riết thành thật cái gì. Chúng tôi chỉ là hợp đồng thôi mà.”
“Thế bà có chắc chắn là chỉ là hợp đồng không?” Thu Hằng châm chọc. “Nhìn cái cách tổng tài bảo vệ bà trước tin đồn hôm bữa đi. Còn cái cách anh ta nhìn bà nữa chứ. Bà lừa được ai chứ không lừa được tôi đâu nha.”
Thùy Linh im lặng. Cái cách Minh Khang nhìn cô. Cái cách anh vô thức đỡ tay cô khi cô vấp. Cái cách anh làm việc quên mình. Tất cả những hình ảnh đó chợt ùa về, khiến trái tim cô có chút xao động. Thu Hằng nói đúng, cô đã thay đổi cách nhìn về anh từ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, một stylist chuyên nghiệp cùng trợ lý đã có mặt tại văn phòng, biến phòng họp thành một sàn diễn mini. Hàng tá bộ váy áo đủ kiểu dáng, màu sắc được bày ra. Thùy Linh bối rối không biết chọn bộ nào.
“Cô Nguyễn cứ thoải mái thử đồ ạ,” cô stylist mỉm cười thân thiện. “Tổng tài Trương đã dặn dò phải chọn những bộ tôn lên vẻ thanh lịch, dịu dàng nhưng vẫn toát lên sự tự tin của cô.”
Thùy Linh chọn một bộ váy lụa màu xanh ngọc, dáng suông nhẹ nhàng. Khi cô bước ra từ phòng thử đồ, Minh Khang đang đứng đó, tay cầm một tập tài liệu, ánh mắt lướt qua cô.
Anh dừng lại, nhìn cô từ trên xuống dưới. “Không tệ,” anh nhận xét cụt lủn. “Nhưng có vẻ hơi… an toàn quá.”
Thùy Linh có chút hụt hẫng. Cô nghĩ bộ này đẹp lắm rồi chứ.
“Thử bộ này xem,” Minh Khang đột nhiên chỉ vào một chiếc váy đỏ đô, cổ thuyền, ôm nhẹ eo và xòe nhẹ ở chân váy. “Màu này sẽ giúp em nổi bật hơn.”
Thùy Linh hơi ngạc nhiên. Minh Khang lại có mắt thẩm mỹ như vậy sao? Cô thử chiếc váy đỏ. Nó ôm vừa vặn cơ thể cô, tôn lên những đường cong mềm mại mà không hề phô trương. Màu đỏ khiến làn da cô thêm trắng hồng, rạng rỡ.
“Được đấy,” Minh Khang nhướng mày, ánh mắt anh có chút tán thưởng. “Chính là bộ này.”
Trong những ngày tiếp theo, lịch trình của Thùy Linh dày đặc. Cô học cách đi đứng sao cho thanh thoát, cách cười sao cho tự nhiên nhưng vẫn giữ được vẻ trang nhã, thậm chí là cách nâng ly rượu vang sao cho đúng chuẩn. Minh Khang đích thân hướng dẫn cô một vài động tác cơ bản. Có lúc, anh cầm tay cô chỉ cách đặt tay lên cánh tay anh khi đi cạnh nhau. Lại có lúc, anh chỉ cho cô cách giao tiếp bằng mắt, “nhìn anh như thể anh là người em tin tưởng nhất.”
Những buổi tập diễn ‘tình cảm’ đôi khi khiến Thùy Linh đỏ mặt tía tai. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, thấy rõ ánh mắt chăm chú của anh. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại đập lỗi nhịp, một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Minh Khang vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng cô biết, anh đang rất tận tâm với “màn trình diễn” này.
“Em đừng lo lắng quá,” Minh Khang nói với cô trong một buổi tập, khi Thùy Linh liên tục làm rơi thìa.
“Tôi sợ mình sẽ làm hỏng mất mọi thứ,” cô lí nhí.
Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, một cử chỉ vô cùng bất ngờ và dịu dàng. “Không sao đâu. Có anh ở đây. Cứ tự nhiên là được.”
Cử chỉ đó khiến Thùy Linh ngẩng đầu nhìn anh. Trong khoảnh khắc, cô thấy trong đôi mắt sâu thẳm của anh không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà là một sự quan tâm chân thành. Anh thật sự tin tưởng cô, và cô cũng bắt đầu tin tưởng vào anh.
Áp lực đè nặng, nhưng cũng chính những khoảnh khắc gần gũi vô thức ấy đã kéo họ lại gần nhau hơn, vượt qua cả những ràng buộc của tờ hợp đồng khô khan. Họ không nói ra, nhưng cả hai đều hiểu rằng, họ đang cùng nhau xây dựng một hình ảnh, một câu chuyện mà họ muốn công chúng tin.
Đêm trước sự kiện, Thùy Linh đứng trước gương, ngắm nhìn chiếc váy đỏ đã được chuẩn bị sẵn. Trái tim cô đập thình thịch, xen lẫn giữa hồi hộp và một chút phấn khích khó hiểu. Ngày mai, cô sẽ đứng cạnh Trương Minh Khang, trước hàng trăm con mắt dõi theo, hàng chục ống kính máy ảnh. Mọi thứ sẽ hoàn hảo, hay sẽ có điều gì bất ngờ xảy ra? Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Ngày mai, tất cả sẽ được định đoạt.