Tiếng nhạc du dương vang vọng trong sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn năm sao. Hàng trăm ánh đèn chùm pha lê rọi sáng, biến không gian thành một biển lấp lánh của những bộ vest lịch lãm và váy dạ hội sang trọng. Thùy Linh siết chặt tay Minh Khang, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp vải găng tay mỏng. Trái tim cô vẫn đập thình thịch, nhưng không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần.
Chiếc váy đỏ rực rỡ khiến cô nổi bật giữa đám đông. Cô đã dành cả tiếng đồng hồ để trang điểm, làm tóc, và giờ đây, cô gần như không nhận ra chính mình trong gương. Mấy ai ngờ, một cô trợ lý hậu đậu lại có ngày sánh bước cùng tổng tài Trương Minh Khang tại một sự kiện tầm cỡ thế này?
"Em ổn chứ?" Minh Khang cúi đầu hỏi nhỏ. Giọng anh trầm ấm, xua đi phần nào sự căng thẳng của cô.
Thùy Linh gật đầu, cố nở nụ cười tự tin nhất có thể. "Tôi ổn, Tổng tài. Anh cứ yên tâm." Cô gọi anh bằng chức danh, nhắc nhở cả hai về vai diễn của mình, dù trong lòng, cô đã quen với cách xưng hô thân mật hơn khi chỉ có hai người.
Họ cùng nhau đi một vòng, chào hỏi các đối tác quan trọng. Minh Khang giới thiệu cô với nụ cười điềm tĩnh, tự nhiên, như thể cô thực sự là phu nhân của anh. Mỗi lần anh xiết nhẹ tay cô, hay đặt bàn tay lên eo cô một cách tinh tế, Thùy Linh lại thấy một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô dần thả lỏng hơn, bắt đầu tận hưởng cảm giác được chú ý, được tôn trọng.
Mọi thứ đang diễn ra thật hoàn hảo. Đến mức Thùy Linh suýt quên đi bản chất của mối quan hệ này. Cô chợt nhớ lại lời dặn của Thu Hằng: "Cẩn thận đấy, mấy ông giám đốc Marketing lắm chiêu trò lắm."
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên. "Chào mừng Tổng tài Minh Khang và... phu nhân."
Trần Hải Đăng tiến đến, nở nụ cười rạng rỡ nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thăm dò. Anh ta mặc bộ vest đen lịch lãm, trông cực kỳ phong độ. Hải Đăng khẽ cúi đầu chào Thùy Linh, ánh mắt dừng lại trên chiếc váy đỏ của cô lâu hơn một chút, khiến cô cảm thấy hơi khó chịu.
"Chào giám đốc Hải Đăng," Minh Khang đáp lại, giọng điệu vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy. "Cậu cũng đến sớm nhỉ."
"Tất nhiên rồi, sự kiện quan trọng thế này mà. Vả lại, tôi còn muốn chúc mừng Tổng tài và phu nhân nữa chứ," Hải Đăng nói, rồi đưa tay ra định bắt tay Thùy Linh. "Chúc mừng cô, Thùy Linh. Trông cô thật lộng lẫy đêm nay."
Thùy Linh ngập ngừng, nhìn sang Minh Khang. Anh khẽ đẩy tay cô lên một chút, ra hiệu cô cứ bắt tay. Cô miễn cưỡng chạm nhẹ vào bàn tay Hải Đăng. Lòng bàn tay anh ta lạnh ngắt, khác hẳn hơi ấm từ Minh Khang.
"Cảm ơn giám đốc," cô đáp cụt lủn.
Hải Đăng vẫn giữ nụ cười. "Nghe đồn cô và Tổng tài đã kết hôn được một thời gian rồi, nhưng giữ kín quá. Để bây giờ mới công khai thế này, hẳn là có lý do đặc biệt lắm nhỉ?" Anh ta nhấp một ngụm rượu champagne, ánh mắt lướt qua Minh Khang đầy ẩn ý.
Minh Khang đứng thẳng người, chắn nhẹ giữa Thùy Linh và Hải Đăng. "Chuyện cá nhân của tôi, không cần giám đốc Hải Đăng bận tâm."
"Ồ, sao lại không chứ? Tổng tài là bộ mặt của công ty, phu nhân Tổng tài cũng vậy. Giới kinh doanh ai chẳng tò mò," Hải Đăng vẫn không buông tha. "Mà tôi lại nghe phong phanh đâu đó, có vẻ như hợp đồng... à nhầm, hôn nhân của hai người, có vài điểm khá thú vị. Đặc biệt là những điều khoản về tài sản và thời hạn... hợp đồng."
Thùy Linh cứng người. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hải Đăng đang ám chỉ điều gì? Anh ta biết chuyện hợp đồng giả ư?
Minh Khang nheo mắt. "Hải Đăng, cậu có vẻ đang vượt quá giới hạn rồi đấy." Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ cảnh cáo.
"Vượt quá giới hạn? Tôi chỉ là đang chia sẻ những thông tin... mà tôi vô tình biết được thôi mà," Hải Đăng nhún vai, nhưng ánh mắt lại quét qua đám đông phóng viên đang đứng gần đó. "Dù sao thì, chúc Tổng tài và phu nhân một buổi tối vui vẻ nhé."
Nói rồi, anh ta nháy mắt với Thùy Linh một cái đầy thách thức, rồi bỏ đi, hòa vào đám đông.
Thùy Linh quay sang nhìn Minh Khang, mặt trắng bệch. "Anh ta... anh ta biết chuyện sao?"
Minh Khang nắm chặt tay cô hơn. "Đừng lo. Anh ta chỉ đang cố gây rối thôi." Anh cố gắng trấn an cô, nhưng bản thân anh cũng cảm thấy sự bất an dâng lên. Hải Đăng không phải là kẻ nói suông.
Đúng lúc đó, một phóng viên từ tờ "Doanh Nhân Thời Đại" đột ngột tiến tới. "Xin chào Tổng tài Trương Minh Khang và phu nhân Nguyễn Thùy Linh! Chúng tôi có thể phỏng vấn nhanh vài câu được không ạ?"
Minh Khang gật đầu, cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Tất nhiên rồi."
"Thưa Tổng tài, có thông tin cho rằng cuộc hôn nhân của anh và cô Thùy Linh không phải là xuất phát từ tình yêu, mà là một bản hợp đồng có thời hạn, nhằm mục đích phục vụ cho lợi ích kinh doanh của tập đoàn. Điều này có đúng không ạ?" Phóng viên hỏi thẳng, kèm theo nụ cười công nghiệp nhưng ánh mắt lại đầy sắc bén.
Cả sảnh tiệc như ngừng lại. Tiếng nhạc vẫn vang lên, nhưng Thùy Linh chỉ nghe thấy tiếng trống ngực đập dồn dập trong tai. Cô cảm thấy hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình, soi mói, tò mò.
"Thông tin đó hoàn toàn vô căn cứ," Minh Khang đáp ngay lập tức, giọng anh lạnh như băng. "Đây là chuyện riêng tư của tôi."
"Thưa Tổng tài, nhưng chúng tôi có trong tay một bản sao của... một thỏa thuận hôn nhân, trong đó ghi rõ thời hạn và các điều khoản tài chính cụ thể. Có vẻ như nó không khác gì một hợp đồng thương mại." Phóng viên kiên trì, đưa ra một tập tài liệu. Dù chỉ là bản sao, nhưng hình ảnh lờ mờ của nó cũng đủ khiến Thùy Linh choáng váng.
Đó chính là bản hợp đồng mà cô đã ký nhầm! Làm sao anh ta có được nó?
Thùy Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cả người cô như muốn đổ sụp xuống. Cô nhìn Minh Khang, ánh mắt cầu cứu.
Minh Khang nhìn chằm chằm vào bản tài liệu trong tay phóng viên. Ánh mắt anh sắc lạnh, lướt nhanh qua đám đông và dừng lại ở Trần Hải Đăng đang đứng khuất sau một nhóm người, nhếch mép cười một cách đắc thắng.
"Đây là sự vu khống trắng trợn!" Minh Khang nói lớn, cố gắng át đi tiếng xì xào bắt đầu lan ra khắp sảnh. "Tôi sẽ không bình luận gì thêm về những tin đồn vô căn cứ này."
Nhưng đã quá muộn. Tin tức như một ngọn lửa bùng lên. Các phóng viên khác ào đến, đèn flash liên tục chớp nháy, những câu hỏi dồn dập vang lên. "Tổng tài có thật sự lừa dối công chúng không?" "Cô Thùy Linh, cảm nghĩ của cô thế nào khi bị tố là vợ hợp đồng?" "Tập đoàn Đại Việt có đang che giấu điều gì không?"
Thùy Linh cảm thấy như mình đang bị đóng đinh giữa sảnh tiệc. Mặt cô nóng bừng, tai ù đi. Cô không thể nghe rõ những gì mọi người đang nói, chỉ thấy những khuôn mặt nhếch nhác, những ánh mắt dò xét, và những ống kính máy ảnh chĩa thẳng vào mình như những họng súng.
Cô nhìn Minh Khang. Anh vẫn đứng vững vàng, tay vẫn nắm chặt tay cô, nhưng vẻ mặt anh đã lộ rõ sự tức giận và kiềm chế. Anh đang cố bảo vệ cô, bảo vệ cả danh dự của mình và công ty. Nhưng trước một scandal lớn thế này, anh sẽ làm gì?
"Minh Khang..." Cô lí nhí gọi tên anh, giọng run rẩy.
Ánh đèn flash vẫn không ngừng chớp. Những tiếng xì xào bàn tán biến thành những tiếng ồn ào không thể kiểm soát. Các nhân viên bảo vệ của tập đoàn bắt đầu can thiệp, cố gắng giữ trật tự. Nhưng sóng gió đã nổi lên.
Mối quan hệ của họ, cái vỏ bọc hoàn hảo mà họ đã cố gắng dựng xây, giờ đây đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn, bị phơi bày trần trụi dưới ánh đèn công chúng. Họ không thể chạy trốn. Họ phải đối mặt.
Minh Khang quay sang nhìn Thùy Linh. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh không còn là của tổng tài lạnh lùng nữa, mà là của một người đàn ông đang bị dồn vào chân tường, nhưng vẫn giữ một tia kiên định. Anh nắm chặt tay cô, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh của mình.
Giữa tâm bão dư luận, họ phải đưa ra một lựa chọn. Hoặc chấp nhận thất bại và để mọi thứ sụp đổ, hoặc dũng cảm công khai sự thật, không chỉ về hợp đồng, mà còn về những cảm xúc thật sự đang dần lớn lên trong lòng họ.
Thùy Linh nhìn thẳng vào mắt anh. Mọi sợ hãi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm lạ lùng. Cô không còn muốn trốn tránh nữa. Cô muốn đối mặt. Cùng anh.