Sáng nay, Nguyễn Thùy Linh bước vào Tập đoàn Đại Việt với một cảm giác là lạ. Không khí trong công ty dường như đặc quánh hơn bình thường. Những ánh mắt của vài đồng nghiệp lướt qua cô nhanh hơn, mang theo sự tò mò rõ rệt. Cô cố gắng lờ đi, cúi mặt vào màn hình máy tính, nhưng đôi tai thì cứ vểnh lên nghe ngóng.
Rồi cô nghe loáng thoáng tiếng xì xào từ khu pha cà phê, nơi các nhân viên thường tụ tập vào đầu giờ làm.
“Nghe nói tối qua tổng tài đưa cô ấy về tận nhà đấy.”
“Thật á? Có khi nào tin đồn kia là thật không nhỉ?”
“Thật thì sao? Tổng tài và trợ lý, nghe cũng hợp lý mà.”
Nghe đến đây, mặt Thùy Linh cắt không còn giọt máu. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết ngay mà, cái chuyện đêm qua, cái giây phút cô và Minh Khang chia sẻ những điều thầm kín, và cả câu nói “đừng nói với ai” của anh, đã khiến cô không thể nào yên lòng. Giờ thì mọi chuyện đã lan ra rồi!
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tay chân cứ luống cuống. Một tập tài liệu rơi xuống sàn, gây ra tiếng động khá lớn. Ngay lập tức, vài ánh mắt quay về phía cô. Thùy Linh đỏ mặt, vội vàng cúi xuống nhặt tài liệu lên.
“Thùy Linh ơi, cậu sao thế? Mặt cắt không còn giọt máu!” Lê Thu Hằng, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp của Thùy Linh, đặt ly cà phê xuống bàn và kéo ghế lại gần. “Cậu có biết mọi người đang xì xào gì không?”
Thùy Linh lắc đầu, giọng run run: “Tớ... tớ nghe loáng thoáng rồi. Chắc là chuyện tối qua...”
Thu Hằng thở dài, ánh mắt đầy thông cảm. “Đúng là chuyện cậu được tổng tài Minh Khang đưa về nhà. Cộng thêm cái tin đồn về ‘hợp đồng hôn nhân’ mà tớ đã nghe từ lâu, giờ lại càng được đà phát triển. Mà cậu cũng thật là, cứ vô tư quá đi!”
“Nhưng đâu phải vậy!” Thùy Linh lí nhí, cảm thấy oan ức vô cùng. “Đó chỉ là công việc thôi mà. Anh ấy đưa tớ về vì có tài liệu khẩn cấp cần xem lại.”
“Cậu nghĩ ai sẽ tin cậu?” Thu Hằng vỗ nhẹ vai cô bạn. “Thôi được rồi, dù sao thì cũng đã lỡ rồi. Giờ cậu đừng nghe mấy lời vớ vẩn đó làm gì. Cây ngay không sợ chết đứng. Cậu cứ làm đúng việc của mình, ngẩng cao đầu lên.”
Lời động viên của Thu Hằng như một liều thuốc trấn an, giúp Thùy Linh bớt hoảng loạn phần nào. Cô hít thở sâu, cố gắng tập trung vào công việc, nhưng quả thực, việc bỏ ngoài tai những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào không hề dễ dàng.
Minh Khang bước ra khỏi phòng làm việc của mình, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông đang xì xào. Mọi tiếng ồn lập tức dịu xuống, như thể một luồng khí lạnh vừa thổi qua. Không ai dám đối diện với ánh mắt băng giá của tổng tài. Anh chỉ liếc nhìn Thùy Linh một cái, như ngầm trấn an cô, rồi quay vào phòng họp. Thùy Linh bắt được ánh mắt ấy, và trong khoảnh khắc, nỗi lo lắng của cô dường như tan biến đôi chút.
Sau đó không lâu, Thùy Linh nhận được một tin nhắn từ Minh Khang: “Vào phòng làm việc của tôi.”
Thùy Linh nuốt khan, lòng thầm nghĩ không biết anh sẽ nói gì về chuyện tin đồn. Cô bước vào, thấy Minh Khang đang đứng bên cửa sổ, lưng quay ra ngoài. Ánh nắng ban mai rọi vào, khiến bóng lưng anh càng thêm cao lớn.
“Có chuyện gì không thưa Tổng tài?” Thùy Linh hỏi, giọng còn chút dè dặt.
Minh Khang quay lại, gương mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng đôi mắt anh lại ẩn chứa một tia gì đó khó hiểu. “Tôi giao cho em dự án A.N.G. Toàn bộ tài liệu đã được gửi vào email của em. Đây là dự án quan trọng, cần em theo sát từng bước, không được phép lơ là.”
Thùy Linh ngạc nhiên. Dự án A.N.G là một trong những dự án chiến lược của công ty, thường chỉ giao cho những trợ lý có kinh nghiệm lâu năm. Việc anh giao cho cô, một trợ lý mới, khiến cô vừa bất ngờ vừa cảm thấy có chút áp lực.
“Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức,” Thùy Linh đáp, cảm thấy một trách nhiệm lớn lao đang đặt lên vai mình.
Minh Khang không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Anh đang dùng cách riêng của mình để bảo vệ cô, để giữ cô tránh xa những lời đàm tiếu vô nghĩa, tập trung vào công việc quan trọng. Điều đó khiến Thùy Linh cảm thấy ấm lòng, và một phần nào đó, tự tin hơn.
Nhưng sóng gió chưa dừng lại ở đó. Buổi chiều, Trần Hải Đăng, giám đốc Marketing, xuất hiện trước bàn làm việc của Thùy Linh với nụ cười quen thuộc, nhưng ánh mắt lại có phần dò xét.
“Chào em, Thùy Linh,” Hải Đăng nói, giọng điệu thân thiện đến mức giả tạo. “Nghe nói em với sếp Khang thân thiết lắm nhỉ? Đến nỗi tối qua phải đưa về tận nhà cơ đấy.”
Thùy Linh nhìn anh ta, cảm thấy khó chịu. Cô biết Hải Đăng luôn tìm cách chọc ghẹo cô và Minh Khang, có lẽ là để phá hoại mối quan hệ của họ, hoặc đơn giản là để thỏa mãn sự hiếu kỳ của mình.
“Anh Hải Đăng nghe tin tức nhanh thật đấy,” Thùy Linh đáp, cố giữ vẻ bình thản. “Đó là chuyện công việc. Anh Minh Khang đưa tôi về vì có những tài liệu khẩn cấp cần xử lý. Chuyện đó hoàn toàn bình thường thôi.”
Hải Đăng nhếch mép cười. “À, ra vậy. Anh chỉ muốn nhắc nhở em, môi trường công sở phức tạp lắm, đừng để bị cuốn vào những thị phi không đáng có. Nhất là khi em còn là trợ lý của tổng tài.”
Lời nói của Hải Đăng như một mũi kim châm vào lòng Thùy Linh. Cô biết anh ta đang ám chỉ gì. Nhưng lần này, Thùy Linh không còn là cô gái nhút nhát, sợ sệt như trước nữa. Lời nói của Thu Hằng, ánh mắt ngầm trấn an của Minh Khang và cả cái dự án A.N.G anh vừa giao đã tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Thùy Linh nhìn thẳng vào mắt Hải Đăng, nụ cười nhẹ nhưng kiên định. “Cảm ơn lời nhắc nhở của anh, Giám đốc Hải Đăng. Tôi hiểu rõ vị trí của mình và sẽ không để bất cứ tin đồn nào ảnh hưởng đến công việc. Với tôi, sự chuyên nghiệp là trên hết.”
Hải Đăng ngạc nhiên trước thái độ dứt khoát của Thùy Linh. Anh ta không ngờ cô lại có thể phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Nụ cười trên môi anh ta cứng lại, rồi anh ta khẽ gật đầu, bỏ đi mà không nói thêm lời nào.
Thùy Linh thở phào nhẹ nhõm. Cô không biết mình lấy đâu ra sự tự tin đó, nhưng cô đã làm được. Cô đã đứng vững trước sóng gió dư luận, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Cô nhận ra, mình không còn là cô trợ lý mới vào nghề rụt rè nữa. Áp lực từ cái hợp đồng giả kia, những ánh mắt dò xét, và cả những cảm xúc khó gọi tên dành cho Minh Khang đã tôi luyện cô, khiến cô trở nên mạnh mẽ hơn, dám đối mặt với định kiến và bảo vệ 'vị trí' của mình.
Chiều hôm đó, Minh Khang gọi Thùy Linh vào phòng làm việc. Ánh mắt anh nhìn cô có chút suy tư.
“Tuần sau, chúng ta có một sự kiện rất quan trọng, đón tiếp đối tác từ tập đoàn K.I.G của Nhật Bản,” Minh Khang nói, giọng anh trầm ổn. “Sự kiện này sẽ quyết định một dự án đầu tư lớn của Đại Việt. Hình ảnh của chúng ta, đặc biệt là hình ảnh gia đình, phải thật sự hoàn hảo.”
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. “Sẽ có rất nhiều phóng viên và giới truyền thông tham dự. Anh cần em chuẩn bị tinh thần tốt nhất. Chúng ta phải thể hiện sự gắn kết tuyệt đối.”