LumiLab
Hợp Đồng Không Yêu

Chương 7: Những Khoảnh Khắc Chia Sẻ Vô Thức

7/12

Thùy Linh ôm tập tài liệu dày cộp về chỗ ngồi, lòng vẫn còn nặng trĩu. Lời nói của Minh Khang cứ văng vẳng bên tai. “Cô ấy là vợ tôi, theo hợp đồng.” Nhưng cái cách anh nói, ánh mắt anh nhìn Hải Đăng, rõ ràng không chỉ là hợp đồng. Cô thở dài, mở máy tính. Mấy cái báo cáo tài chính này rối như tơ vò, lại còn phải hoàn thành gấp.

Thời gian trôi qua, đèn trong văn phòng tắt dần. Chỉ còn vài ngọn đèn bàn lờ mờ soi sáng khu vực của cô và phòng Tổng tài. Đồng hồ điểm tám giờ tối. Bụng cô bắt đầu réo. Thùy Linh xoa xoa thái dương, cố gắng tập trung. Một lúc sau, tiếng gõ cửa phòng Minh Khang vang lên. Cô ngẩng đầu. Anh đang đứng trước cửa phòng, nhìn cô.

“Vẫn chưa xong sao?” anh hỏi, giọng trầm ấm hơn hẳn ban nãy.

Thùy Linh giật mình. “Dạ... em đang cố gắng ạ. Mấy cái số liệu này... phức tạp quá.” Cô gãi đầu.

Minh Khang đi tới, đứng bên cạnh bàn làm việc của cô. Anh cúi xuống nhìn màn hình. “Đây, chỗ này cần điều chỉnh lại.” Anh chỉ vào một dòng số. “Cô cứ làm theo bản mẫu tôi gửi qua email là được.”

“Dạ vâng,” Thùy Linh vội vàng ghi nhớ. Cô thấy anh không đi về, có vẻ như anh cũng còn việc.

Ngoài trời, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, ban đầu nhẹ nhàng, sau đó lớn dần, đập lộp bộp vào cửa kính. Gió cũng mạnh lên, từng đợt rít qua khe cửa sổ.

Minh Khang nhìn ra ngoài. “Mưa lớn rồi.”

“Vâng, chắc phải đợi ngớt một chút mới về được.” Thùy Linh trả lời, ánh mắt vẫn dán vào màn hình. Cô muốn hoàn thành sớm để không làm phiền anh.

“Có cần tôi giúp gì không?” Anh đột nhiên hỏi.

Thùy Linh ngạc nhiên ngẩng lên. Tổng tài Minh Khang giúp cô làm báo cáo? Chuyện này thật khó tin. “Dạ... thôi ạ. Em... em tự làm được.”

“Cứ để tôi xem qua,” anh không chờ cô trả lời, kéo một chiếc ghế gần đó ngồi xuống, mắt nhìn vào màn hình của cô. “Đừng ngại. Hoàn thành sớm thì cô cũng được về sớm.”

Và thế là, Minh Khang bắt đầu hướng dẫn Thùy Linh từng bước một. Anh giải thích cặn kẽ những thuật ngữ khó hiểu, chỉ cho cô cách sắp xếp số liệu cho hợp lý. Giọng anh trầm ổn, kiên nhẫn. Không còn là một tổng tài lạnh lùng mà cô vẫn thường thấy.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, sấm chớp cũng bắt đầu vang dội. Đèn trong văn phòng chập chờn rồi phụt tắt. Cả hai chìm vào bóng tối.

Thùy Linh giật mình thốt lên, “Ôi!”

Minh Khang nhanh chóng bật đèn pin từ điện thoại của mình. Ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên gương mặt anh, khiến những đường nét trở nên mềm mại hơn. “Không sao đâu. Chắc do mưa lớn, mất điện tạm thời thôi.”

Trong bóng tối, không gian trở nên yên ắng lạ thường, chỉ còn tiếng mưa xối xả và tiếng sấm rền vang. Thùy Linh cảm thấy một chút sợ hãi, nhưng sự hiện diện của Minh Khang bên cạnh lại khiến cô an tâm hơn.

“Anh... anh có lạnh không?” cô khẽ hỏi, khi thấy anh chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng.

Minh Khang lắc đầu. “Không sao. Cô cứ ngồi đây.” Anh đứng dậy, đi về phía cửa sổ. “Mưa lớn thế này chắc phải đợi lâu.”

Thùy Linh nhìn theo bóng lưng anh. Cô chưa bao giờ ở một mình với anh trong một hoàn cảnh như thế này. Không có cấp dưới, không có lịch trình bận rộn, chỉ có hai người trong bóng tối.

“Anh... anh có hay làm việc muộn như vậy không ạ?” Thùy Linh cất tiếng phá vỡ sự im lặng.

Minh Khang quay lại, tựa người vào khung cửa sổ. “Thường xuyên. Đôi khi về nhà cũng còn phải làm việc.”

“Làm tổng tài chắc áp lực lắm anh nhỉ?” Thùy Linh nói, giọng có chút đồng cảm.

Anh cười nhạt. “Cũng có những lúc muốn bỏ hết.” Anh nhìn ra màn mưa. “Nhưng trách nhiệm là thứ không thể buông.”

“Trách nhiệm với tập đoàn, với nhân viên, với gia đình...” Thùy Linh lẩm bẩm. Cô nhớ lại những gì Thu Hằng từng kể về gia đình anh, về cái áp lực phải gánh vác cả một cơ nghiệp.

“Đúng vậy,” anh nói khẽ, mắt vẫn hướng ra ngoài. “Từ nhỏ tôi đã được dạy là phải mạnh mẽ, phải thành công. Không được phép thất bại.” Anh dừng lại một chút. “Đôi khi tôi tự hỏi, liệu mình có đang sống cuộc đời mà mình thực sự muốn không.”

Thùy Linh bất ngờ trước sự bộc bạch của anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh nói ra những suy nghĩ sâu thẳm như vậy. “Anh... anh muốn một cuộc sống như thế nào ạ?”

Minh Khang quay lại nhìn cô, ánh mắt có chút mơ màng trong ánh đèn pin. “Tôi cũng không biết nữa. Chỉ là... một cuộc sống ít gò bó hơn.” Anh nhìn cô, nụ cười nhạt nhòa hiện trên môi. “Còn em thì sao, Thùy Linh? Em có ước mơ gì không?”

Thùy Linh hơi đỏ mặt khi anh gọi thẳng tên cô. “Em á? Em chỉ mong có một công việc ổn định, một căn nhà nhỏ, và được làm những điều mình thích thôi. Đơn giản vậy đó.” Cô kể. “Hồi nhỏ em mơ ước được đi khắp nơi, khám phá thế giới.”

“Đi khắp nơi?” Minh Khang lặp lại. “Nghe cũng thú vị đấy.”

“Nhưng mà giờ thì... em chỉ muốn làm tốt công việc này thôi.” Thùy Linh nói, giọng có chút ngập ngừng. “Và... cố gắng để không gây thêm rắc rối cho anh.”

Anh im lặng một lúc. “Rắc rối?”

“Thì... cái hợp đồng đó... và cả anh Hải Đăng nữa...” Cô ngại ngùng nói. “Em không muốn anh vì em mà gặp khó xử.”

Minh Khang bước tới gần cô hơn, ngồi xuống ghế đối diện. “Chuyện của Hải Đăng không liên quan đến em. Anh ta luôn muốn đối đầu với tôi.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Còn hợp đồng... em đừng quá bận tâm. Cứ làm những gì em thấy thoải mái.”

“Thoải mái?” Thùy Linh cười khổ. “Làm sao thoải mái được khi ngày nào cũng phải đóng kịch, phải giả vờ là vợ chồng...” Cô chợt nhận ra mình đã nói quá nhiều. “Em... em xin lỗi. Em không có ý đó.”

Minh Khang nhìn cô, ánh mắt anh sâu thăm thẳm. “Không sao. Anh hiểu. Em đã phải chịu đựng nhiều rồi.” Anh đưa tay khẽ chạm vào tay cô đang đặt trên bàn. “Anh... cũng không dễ dàng gì khi phải làm điều này.”

Cái chạm tay nhẹ nhàng của anh khiến Thùy Linh giật mình, một luồng điện xẹt qua. Cô rụt tay lại, tim đập nhanh hơn.

“Minh Khang...” cô bắt đầu. “Anh... anh có nghĩ là... chúng ta có thể làm bạn được không?”

Anh nhìn cô, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Chúng ta không phải là bạn sao?”

“Ý em là... bạn thật sự ấy. Không phải chỉ vì công việc hay hợp đồng.” Thùy Linh giải thích. “Có thể chia sẻ nhiều hơn, như vừa nãy vậy.”

Minh Khang im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Anh nghĩ chúng ta đang làm điều đó rồi.” Anh nhìn đồng hồ trên điện thoại. “Đã gần nửa đêm rồi. Mưa cũng ngớt rồi đấy.”

Thùy Linh vội nhìn ra ngoài. Quả thật, mưa đã nhỏ dần, chỉ còn lất phất.

“Để anh đưa em về.” Minh Khang đứng dậy.

“Dạ... không cần đâu ạ. Em tự về được.” Thùy Linh vội từ chối. Cô không muốn mọi chuyện phức tạp hơn.

“Đừng nói nhiều. Đêm hôm thế này không an toàn.” Anh nói với giọng kiên quyết, không cho cô cơ hội từ chối.

Họ cùng bước ra khỏi tòa nhà, màn đêm bao trùm. Không khí ẩm ướt, mát lạnh sau cơn mưa. Chiếc xe của Minh Khang lướt đi êm ru trên đường vắng.

Trên xe, Thùy Linh cảm thấy một sự tĩnh lặng dễ chịu. Ánh đèn đường lướt qua khung cửa xe, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo. Cô nhìn sang Minh Khang, thấy anh đang tập trung lái xe, gương mặt không còn vẻ lạnh lùng như mọi khi.

“Anh Minh Khang này,” cô bất chợt gọi. “Anh có thấy... mối quan hệ của chúng ta đang đi theo một hướng khác không?”

Minh Khang siết chặt vô lăng. Anh không trả lời ngay. “Em nghĩ vậy sao?”

“Vâng... em nghĩ vậy.” Thùy Linh nhìn ra ngoài cửa sổ. “Nó không còn đơn thuần là công việc nữa rồi.”

Anh vẫn im lặng, nhưng bàn tay anh trên vô lăng càng nắm chặt hơn. Anh cũng cảm nhận được điều đó, rõ ràng hơn bất cứ ai. Cái hợp đồng giả tạo kia đã trở thành một vỏ bọc mỏng manh, che giấu thứ gì đó đang nảy nở, lớn dần giữa họ. Anh không biết nên vui hay nên lo lắng.

Chiếc xe dừng lại trước cổng khu chung cư của Thùy Linh.

“Cảm ơn anh đã đưa em về,” Thùy Linh nói, giọng cô khẽ hơn bình thường.

“Không có gì,” Minh Khang đáp, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rồi anh lại thôi.

Thùy Linh mở cửa xe, định bước xuống.

“Thùy Linh này,” Minh Khang gọi cô lại.

Cô quay đầu nhìn anh. “Dạ?”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết. “Chuyện đêm nay... đừng nói với ai.”

Thùy Linh gật đầu, dù trong lòng cô có chút hụt hẫng. Anh vẫn muốn giữ bí mật. Cô biết, anh có lý do của anh. Nhưng cảm giác bối rối và những suy nghĩ lẫn lộn trong đầu cô lại càng rõ ràng hơn. Cô tự hỏi, liệu sau đêm nay, cô có thể đối mặt với anh, và với chính cảm xúc của mình như thế nào đây? Và liệu, người khác có nhận ra điều gì bất thường không?