Thùy Linh bước vào văn phòng sáng nay với tâm trạng lạ lùng. Cảm giác ấm áp từ tối qua khi nhìn Minh Khang đã bám theo cô. Anh không còn là tảng băng di động như cô vẫn nghĩ, mà là một người đàn ông có trách nhiệm, thậm chí có phần đáng thương khi gánh vác áp lực lớn.
Cô đang sắp xếp tài liệu trên bàn thì một giọng nói vui vẻ vang lên. “Chào buổi sáng, trợ lý Nguyễn.”
Thùy Linh ngẩng đầu. Trước mặt cô là Trần Hải Đăng, giám đốc Marketing. Anh ta cao ráo, gương mặt điển trai với nụ cười thân thiện, sáng bừng cả góc văn phòng.
“Chào giám đốc Trần ạ,” Thùy Linh hơi ngạc nhiên. Hải Đăng ít khi xuống khu vực trợ lý thế này.
“Đừng khách sáo thế chứ. Cứ gọi anh Hải Đăng là được,” anh ta nháy mắt. “Nghe nói hôm qua em đã hỗ trợ tổng tài rất nhiều trong vụ lô hàng hả? Giỏi lắm nha.”
Thùy Linh đỏ mặt. “Dạ không có gì ạ, đó là trách nhiệm của em thôi.”
Hải Đăng tiến lại gần hơn, chống tay lên bàn cô. “Anh thấy em rất có tiềm năng đấy. À mà, trưa nay em có bận gì không? Anh muốn mời em đi ăn trưa để cảm ơn vì đã giúp công ty vượt qua khó khăn.”
Lời mời đường đột khiến Thùy Linh lúng túng. Cô nhớ đến cái hợp đồng hôn nhân kia, và cả cái nhìn của Minh Khang tối qua. “Dạ… em e là không được rồi ạ. Em còn nhiều việc cần hoàn thành.”
“Thôi nào, bận gì mà bận thế,” Hải Đăng cười. “Minh Khang đâu rồi? Để anh hỏi xem có tha cho em một buổi trưa không.”
Đúng lúc đó, cửa phòng tổng tài bật mở. Minh Khang bước ra, trên tay cầm một tập tài liệu. Ánh mắt anh lướt qua Hải Đăng đang đứng quá gần bàn Thùy Linh, rồi dừng lại ở cô.
“Trần Hải Đăng, anh đang làm gì ở đây?” Giọng Minh Khang đều đều, nhưng có một sự lạnh lẽo khó tả.
Hải Đăng thẳng người lên, vẫn giữ nụ cười tự tin. “Chào tổng tài. Tôi đang muốn mời trợ lý Nguyễn đi ăn trưa, cảm ơn cô ấy đã hỗ trợ công ty. Nhưng có vẻ cô ấy ngại quá.”
Minh Khang không trả lời Hải Đăng, mà nhìn thẳng vào Thùy Linh. “Cô có việc gì không?”
Thùy Linh lập tức hiểu ý. “Dạ có ạ. Em đang chuẩn bị bản báo cáo tài chính quý.”
“Vậy thì tập trung vào việc của cô đi,” Minh Khang nói, rồi quay sang Hải Đăng. “Giám đốc Trần có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ? Có muốn tôi giao thêm vài dự án để anh bận rộn hơn không?”
Nụ cười trên môi Hải Đăng hơi cứng lại. “Không cần đâu, tổng tài. Tôi còn nhiều việc lắm. Vậy tôi xin phép không làm phiền trợ lý Nguyễn nữa.” Anh ta nói xong, quay sang Thùy Linh nháy mắt một cái đầy ẩn ý, rồi mới rời đi.
Thùy Linh thở phào nhẹ nhõm. Cô ngẩng đầu nhìn Minh Khang, anh đã quay lưng trở về phòng. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại sau cuộc đối thoại ngắn ngủi đó.
“Mình lại làm anh ấy khó chịu rồi sao?” Thùy Linh tự hỏi. Nhưng có vẻ Minh Khang đang “bảo vệ” cô khỏi Hải Đăng. Hay là anh chỉ không muốn một nhân viên của mình bị làm phiền trong giờ làm việc?
Vài ngày sau, Hải Đăng vẫn không bỏ cuộc. Anh ta thường xuyên “tình cờ” xuất hiện ở căng tin khi Thùy Linh ăn trưa, hay ghé qua phòng làm việc của cô với lý do hỏi chuyện công việc. Anh ta luôn tìm cách bắt chuyện, khen ngợi Thùy Linh về năng lực, về trang phục, thậm chí là về nụ cười của cô.
“Em thật sự rất xinh đẹp khi cười đó, trợ lý Nguyễn,” Hải Đăng nói một buổi chiều, khi Thùy Linh đang loay hoay với máy photocopy. “Sao em không thử cười nhiều hơn nhỉ? Vẻ mặt nghiêm túc của tổng tài chắc chắn đã ảnh hưởng đến em rồi.”
Thùy Linh chỉ cười gượng gạo. Cô cảm thấy không thoải mái với sự chú ý này. Dù biết rõ hợp đồng chỉ là giả, cô vẫn cảm thấy có lỗi khi được người đàn ông khác tán tỉnh. Hơn nữa, những lời khen của Hải Đăng khiến cô nhớ đến Minh Khang, người chưa bao giờ nói một lời nào tương tự.
Lê Thu Hằng, cô bạn thân của Thùy Linh, cũng để ý thấy sự việc.
“Ê, dạo này giám đốc Marketing cứ như ong vỡ tổ quanh mày ấy,” Hằng thì thầm với Thùy Linh qua điện thoại trong giờ nghỉ. “Đẹp trai, tài giỏi, lại ga lăng nữa. Hay mày thử tìm hiểu xem sao?”
“Mày nói gì kỳ vậy, Hằng?” Thùy Linh nhăn mặt. “Mày quên cái hợp đồng trời ơi đất hỡi của tao rồi sao? Với lại... tao thấy không hợp.”
“Hợp đồng thì kệ hợp đồng chứ. Ai biết được tương lai đâu,” Hằng cười khúc khích. “Nhưng mà, tổng tài nhà mày có vẻ khó chịu ra mặt đấy. Mấy lần tao thấy anh ấy cứ lườm nguýt Hải Đăng khi anh ta lại gần mày.”
“Lườm nguýt gì chứ, chắc anh ấy chỉ thấy phiền thôi,” Thùy Linh cố chấp nói. “Anh ấy khó tính mà.”
“Khó tính đến mức phải liếc xéo người ta từ xa à? Tổng tài Minh Khang chưa bao giờ quan tâm chuyện nhỏ nhặt như thế đâu,” Hằng phản bác. “Thôi được rồi, tao không nói nữa. Nhưng mà mày nghĩ kỹ xem, giám đốc Marketing trẻ trung, năng động, rất hợp với mày đó.”
Cuộc nói chuyện với Hằng khiến Thùy Linh suy nghĩ mãi. Cô bắt đầu để ý hơn đến những hành động của Minh Khang. Quả thật, mỗi khi Hải Đăng xuất hiện, Minh Khang lại có vẻ cáu kỉnh hơn bình thường. Anh sẽ giao thêm việc cho Thùy Linh, hoặc đột nhiên gọi cô vào phòng với một lý do nào đó, ngay khi Hải Đăng vừa mở lời.
Một buổi chiều nọ, sau giờ làm, Thùy Linh đang chờ thang máy thì Hải Đăng lại xuất hiện.
“Trợ lý Nguyễn, về rồi à?” anh ta hỏi, nụ cười vẫn rạng rỡ. “Hay là chúng ta đi uống nước một chút? Anh biết một quán cà phê rất yên tĩnh, cà phê ở đó tuyệt lắm.”
Thùy Linh chưa kịp trả lời thì một bàn tay lạnh như băng đã đặt lên vai cô.
“Thùy Linh, ai cho phép cô về?” Giọng Minh Khang vang lên, trầm và đầy uy quyền. Anh ta đứng ngay sau lưng cô, ánh mắt sắc như dao găm nhìn thẳng vào Hải Đăng.
Thùy Linh giật mình quay lại. “Tổng tài? Em tưởng anh về rồi ạ.”
“Còn một số việc tôi cần cô ở lại làm,” Minh Khang nói, không rời mắt khỏi Hải Đăng. “Giám đốc Trần, anh có vẻ rất rảnh rỗi khi hết giờ làm việc nhỉ?”
Hải Đăng vẫn cười, nhưng nụ cười đã mất đi vẻ tự nhiên. “Tôi chỉ muốn mời trợ lý Nguyễn đi uống nước thôi mà, tổng tài. Có lẽ cô ấy cũng muốn thư giãn sau một ngày làm việc căng thẳng.”
“Thư giãn hay không là chuyện của cô ấy và tôi,” Minh Khang lạnh lùng đáp, kéo nhẹ vai Thùy Linh về phía mình. “Giám đốc Trần nên nhớ, trợ lý Nguyễn là người của tôi. Hơn nữa, cô ấy là vợ tôi, theo hợp đồng. Tôi nghĩ anh nên giữ khoảng cách thì hơn.”
Lời nói của Minh Khang không chỉ khiến Hải Đăng sững sờ, mà còn khiến Thùy Linh choáng váng. Đây là lần đầu tiên anh công khai tuyên bố “chủ quyền” một cách rõ ràng như vậy, thậm chí còn nhấn mạnh đến “vợ tôi, theo hợp đồng”. Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén cắt đứt mọi ý định của Hải Đăng.
Hải Đăng nhìn Minh Khang, rồi nhìn Thùy Linh. Gương mặt anh ta cuối cùng cũng lộ ra vẻ khó chịu. “Tôi hiểu rồi, tổng tài. Vậy tôi xin phép.” Anh ta cúi đầu nhẹ, rồi quay lưng bước thẳng về phía thang máy khác.
Không khí giữa Thùy Linh và Minh Khang trở nên ngột ngạt. Thùy Linh vẫn chưa hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra. Cô nhìn Minh Khang, cố đọc suy nghĩ trong đôi mắt lạnh lùng của anh. Anh đang ghen sao? Hay chỉ là anh muốn duy trì cái “hợp đồng” một cách triệt để?
“Anh... anh nói vậy là có ý gì?” Thùy Linh khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng.
Minh Khang buông tay khỏi vai cô. Anh nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, không thể hiểu được.
“Cô không cần biết,” anh cuối cùng cũng nói, giọng nói trở nên trầm hơn bình thường. “Vào phòng tôi. Có vài tài liệu cần cô mang về nhà làm giúp tôi.”
Thùy Linh nhìn anh. Mang về nhà? Cô chưa bao giờ phải làm việc đến mức đó. Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô không dám từ chối.
“Dạ...” cô lắp bắp.
Minh Khang không nói gì thêm, quay lưng bước vào phòng làm việc. Thùy Linh đứng đó, tim đập thình thịch. Những lời anh vừa nói vang vọng trong đầu cô. “Cô ấy là người của tôi. Hơn nữa, cô ấy là vợ tôi, theo hợp đồng.”
Cô biết, đây không còn đơn thuần là một hợp đồng nữa rồi. Cảm xúc đã bắt đầu len lỏi vào. Và cảm xúc đó, dù là gì đi chăng nữa, cũng đang dẫn họ đến một nơi mà cả hai đều chưa từng nghĩ tới. Cô tự hỏi, liệu đêm nay, khi ở một mình và đối mặt với những tài liệu kia, cô sẽ suy nghĩ những gì?