LumiLab
Hợp Đồng Không Yêu

Chương 5: Khoảnh Khắc Bộc Lộ Con Người Thật

5/12

“Dự án cung ứng lô hàng của công ty Đông Nam… Có vấn đề gì? Báo cáo chi tiết cho tôi ngay lập tức.”

Giọng Minh Khang lạnh tanh, dứt khoát đến đáng sợ. Thùy Linh giật mình, chiếc xe lao nhanh trên đường vắng. Cô nhìn nghiêng sang, thấy gương mặt anh căng thẳng, đôi lông mày nhíu chặt. Có lẽ vấn đề này nghiêm trọng hơn cô tưởng.

Sáng hôm sau, không khí ở tập đoàn Đại Việt nặng trĩu. Lời đồn về sự cố của dự án cung ứng lan nhanh như cháy rừng. Người ta thì thầm to nhỏ ở hành lang, trong thang máy. Ai cũng lo lắng, bởi đây là một trong những dự án trọng điểm, ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín của công ty.

Minh Khang biến mất hút trong phòng làm việc. Suốt cả buổi sáng, Thùy Linh không thấy anh ra ngoài. Cô nghe tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng anh nói chuyện qua loa hội nghị vọng ra, đôi lúc là những câu hỏi sắc bén, đôi lúc là những chỉ đạo dứt khoát.

Thùy Linh cảm thấy mình thật vô dụng. Cô chỉ là một trợ lý, lại là “vợ hợp đồng”. Trong những tình huống khẩn cấp thế này, cô chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi yên ở bàn làm việc, tự hỏi liệu có thể giúp được gì không.

Đến trưa, cô nhận được tin nhắn từ thư ký của Minh Khang: “Trợ lý Linh, Tổng giám đốc cần cô pha giúp một ly cà phê đen không đường, mang vào phòng họp khẩn cấp.”

Thùy Linh lập tức đứng dậy. Đây là cơ hội duy nhất để cô có thể “làm việc” trong tình huống này. Cô pha cà phê cẩn thận, từng chút một, đảm bảo đúng yêu cầu. Ly cà phê nóng hổi được đặt lên khay, cùng với một đĩa bánh quy nhỏ mà cô vừa tìm thấy trong tủ bếp văn phòng. Cô nghĩ, có lẽ anh đã không ăn sáng.

Khi cô bước vào phòng họp, không khí bên trong gần như đông đặc. Ánh mắt mọi người đổ dồn về chiếc màn hình lớn hiển thị biểu đồ và dữ liệu phức tạp. Minh Khang ngồi ở đầu bàn, gương mặt anh tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, dường như không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

“Lô hàng đã bị kẹt ở cảng, không phải do thời tiết mà là do trục trặc giấy tờ hải quan. Chúng ta cần tìm cách giải quyết trong vòng 24 giờ tới, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của toàn bộ chuỗi sản xuất.” Một giọng nói trầm thấp vang lên, nghe có vẻ tuyệt vọng.

Minh Khang đưa tay nhận ly cà phê từ Thùy Linh. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như không. Thùy Linh nhanh chóng đặt đĩa bánh quy xuống bàn rồi lùi ra. Cô đứng nép vào góc phòng, cố gắng không gây chú ý, nhưng vẫn lắng nghe mọi thứ.

“Phòng pháp chế đã liên hệ với đối tác ở Đông Nam chưa? Chúng ta cần có người đại diện trực tiếp làm việc với hải quan bên đó. Cử ngay người sang. Không có thời gian để chần chừ.” Minh Khang bắt đầu đưa ra chỉ đạo, giọng anh tuy không lớn nhưng đầy uy lực. “Tìm mọi phương án thay thế vận chuyển, kể cả dùng đường hàng không nếu cần, chi phí sẽ do công ty chịu hoàn toàn.”

Thùy Linh thấy anh liên tục gọi điện, chỉ đạo từng phòng ban, từng cá nhân. Anh giải thích vấn đề một cách rõ ràng, đưa ra các giải pháp khả thi, và không ngừng thúc giục mọi người hành động. Cô chưa bao giờ thấy anh tập trung và quyết đoán đến vậy.

Đến tối muộn, khi phòng họp chỉ còn lại Minh Khang và một vài quản lý cấp cao, Thùy Linh vẫn ngồi làm việc ở bàn mình. Cô không muốn về, cảm thấy có lẽ nên ở lại, dù chỉ là để pha thêm cà phê khi cần.

Cô nghe tiếng Minh Khang ho nhẹ, rồi anh lại tiếp tục nói chuyện qua điện thoại, giọng khàn đặc. “Tôi đã nói rồi, ưu tiên hàng đầu là giải quyết vấn đề. Đừng quan tâm đến chi phí trước mắt. Sức khỏe của công nhân và uy tín của Đại Việt quan trọng hơn.”

Thùy Linh chợt nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, Minh Khang không chỉ là một tổng tài độc đoán chỉ biết đến lợi nhuận. Anh còn là người có trách nhiệm với công việc, với nhân viên, và cả với uy tín của tập đoàn.

Đến gần nửa đêm, cô thấy Minh Khang bước ra khỏi phòng họp, đi thẳng về phía phòng làm việc của mình. Anh trông vô cùng mệt mỏi, bước chân hơi loạng choạng. Thùy Linh đứng dậy, đi theo anh.

“Tổng giám đốc, anh có ổn không ạ?” Cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

Minh Khang dừng lại, quay đầu nhìn cô. Ánh mắt anh có chút bất ngờ, rồi thay vào đó là sự mệt mỏi. “Cô còn chưa về à?”

“Em… em muốn xem có giúp được gì không,” Thùy Linh ngập ngừng. “Anh đã làm việc cả ngày rồi. Em thấy anh có vẻ mệt. Anh có muốn ăn gì không?”

Minh Khang nhìn cô, đôi mắt thâm quầng. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi anh, nhưng rất nhanh biến mất. “Không cần đâu. Cô về đi.”

“Nhưng anh…” Thùy Linh muốn nói thêm, nhưng anh đã quay lưng, bước vào phòng làm việc và đóng cửa lại.

Cô đứng đó một lúc, nhìn cánh cửa đóng kín. Trong lòng cô, hình ảnh của Minh Khang đã thay đổi. Anh không còn là người đàn ông xa cách, khó tính mà cô từng nghĩ. Anh là một người lãnh đạo tài ba, đầy trách nhiệm, và ẩn sâu bên trong là một trái tim biết quan tâm.

Sáng hôm sau, tình hình đã được kiểm soát. Minh Khang xuất hiện ở văn phòng, thông báo với mọi người rằng lô hàng đã được thông quan và đang trên đường về. Tiếng reo hò vui mừng vang lên khắp nơi. Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi lại vùi mình vào công việc.

Thùy Linh nhìn anh, cảm thấy trong lòng một sự ấm áp lạ lùng. Có lẽ, hợp đồng hôn nhân này, không chỉ là một giao dịch khô khan như cô vẫn nghĩ. Có lẽ, nó đang dẫn cô đến gần hơn với một con người mà cô chưa bao giờ ngờ tới. Cô tự hỏi, liệu cô có đang bắt đầu nhìn anh bằng một con mắt hoàn toàn khác không?