Sáng thứ ba, Thùy Linh lỉnh kỉnh vali đồ đạc bước ra khỏi căn hộ nhỏ quen thuộc. Cô ngoái nhìn lại một lần nữa, lòng nặng trĩu. Dù chỉ là tạm thời, nhưng việc rời xa nơi đã gắn bó bao năm khiến cô thấy hụt hẫng vô cùng. Cô đã gọi Thu Hằng qua giúp cô đóng gói, nhưng không dám kể chi tiết về việc chuyển đến căn hộ tổng tài. Chỉ nói dối là công ty có dự án gấp, yêu cầu cô phải ở gần để tiện làm việc.
Đến chiều, Minh Khang đích thân lái xe đến đón cô. Anh không nói nhiều, chỉ nhìn cô một cái rồi ra hiệu cô đặt vali vào cốp sau. Suốt quãng đường đến khu căn hộ cao cấp, không khí trong xe yên lặng đến nghẹt thở. Thùy Linh chỉ dám nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng hít thở sâu để trấn an bản thân.
Căn hộ của Minh Khang rộng gấp ba, bốn lần căn hộ của cô. Đồ đạc tối giản, sang trọng, nhưng thiếu vắng hơi ấm. Một cái lồng son thật sự. Minh Khang chỉ dẫn cô đến phòng ngủ dành cho khách, dặn dò vài câu về quy tắc sinh hoạt rồi quay lại phòng làm việc. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng và lạnh nhạt như một giao dịch.
“Phải rồi, tối thứ Năm, cô sẽ có buổi thử đồ.” Giọng Minh Khang vọng ra từ phòng làm việc, khô khốc. “Người của tôi sẽ liên hệ với cô.”
Thùy Linh giật mình. Cô đã quên mất chuyện Gala. Mấy ngày nay cô chỉ lo chuyển nhà, lo sắp xếp đồ đạc, và loay hoay với mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Giờ thì lại phải đối mặt với một sự kiện xã giao mà cô chưa từng có kinh nghiệm.
“Thứ Sáu tuần này là Gala kỷ niệm 20 năm thành lập Tập đoàn Đại Việt đó nha!” Thu Hằng gọi điện cho Thùy Linh vào tối thứ Năm, giọng đầy vẻ hớn hở. “Nghe nói cả giới thương trường sẽ đổ về đấy. Đẹp trai thì nhiều mà độc thân thì ít, mày nhớ tranh thủ ngắm đi.”
Thùy Linh khẽ cười gượng. “Ngắm gì chứ. Tao đi với sếp tổng tài thì khác gì đeo biển ‘đã có chủ’ đâu. Mà có ngắm cũng chẳng dám làm gì.”
“Ôi dào, ‘có chủ’ giả mà. Cứ thả lỏng ra đi. Cơ hội hiếm có để ngắm trai đẹp đó!” Thu Hằng cười khúc khích. “Mà này, tổng tài có ga lăng không? Có mua cho mày váy áo lộng lẫy không?”
“Ga lăng?” Thùy Linh nhướng mày. “Anh ta thì ga lăng gì. Chỉ dặn dò người của anh ta mang đồ đến cho tao thử thôi. Sáng giờ người ta đã đến rồi. Mệt muốn chết.”
Một đội ngũ stylist chuyên nghiệp đã có mặt tại căn hộ của Minh Khang từ sáng sớm, mang theo hàng tá váy áo, giày dép, phụ kiện. Thùy Linh cảm thấy mình như một con búp bê bị xoay vòng, hết thử chiếc này lại đến chiếc khác. Cuối cùng, một chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc bích, thiết kế tinh tế, ôm sát cơ thể được chọn. Nó tôn lên vóc dáng mảnh mai và làn da trắng ngần của cô. Dù đẹp, nhưng Thùy Linh vẫn cảm thấy không thoải mái chút nào trong bộ cánh xa lạ này.
Sáng thứ Sáu, Thùy Linh dậy từ rất sớm, nỗi lo lắng cứ lởn vởn trong lòng. Cô cố gắng trang điểm thật kỹ, nhưng tay vẫn run run. Đến 6 giờ tối, Minh Khang gõ cửa phòng cô. Anh vận một bộ vest đen lịch lãm, sơ mi trắng, cà vạt màu trầm. Vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng lại toát lên khí chất quyền lực và thu hút lạ thường. Thùy Linh thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
“Xong chưa?” Anh hỏi, giọng điệu vẫn đều đều, không chút biểu cảm. “Xe chờ bên dưới.”
Thùy Linh vội vàng cầm túi xách, bước theo anh ra cửa. Cả hai cùng đi thang máy xuống sảnh. Khi cửa thang máy mở ra, một chiếc xe sang trọng đã đợi sẵn. Tài xế mở cửa, Minh Khang ra hiệu cho cô lên trước. Khi cô vừa ngồi vào, anh cũng ngồi xuống bên cạnh, tạo một khoảng cách an toàn giữa hai người.
Đến trung tâm sự kiện, đèn đóm rực rỡ, âm nhạc du dương. Thảm đỏ trải dài, các phóng viên ảnh đứng chờ sẵn. Thùy Linh cảm thấy choáng ngợp. Cô chưa bao giờ bước chân vào một buổi tiệc lớn như vậy. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía họ khi chiếc xe dừng lại.
Khi tài xế mở cửa, Thùy Linh hít một hơi thật sâu. Chân cô khẽ run. Minh Khang bước ra trước, sau đó anh đưa tay về phía cô. “Đi nào.”
Thùy Linh ngước nhìn anh, hơi bất ngờ. Bàn tay anh ấm và vững chãi. Cô đặt tay mình vào tay anh, cảm giác như có một dòng điện nhẹ chạy qua. Anh nắm nhẹ tay cô, kéo cô bước ra khỏi xe. Ánh đèn flash chớp liên hồi, như muốn nuốt chửng cô. Thùy Linh siết chặt tay Minh Khang, cảm giác bối rối và vụng về đến tột độ.
Minh Khang cảm nhận được sự căng thẳng của cô. Anh khẽ nghiêng đầu, nói nhỏ vào tai cô: “Cứ tự nhiên đi. Có tôi ở đây.”
Giọng nói trầm ấm của anh như một liều thuốc an thần. Thùy Linh cố gắng mỉm cười, bước đi bên cạnh anh. Cô bắt đầu nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, từ các giám đốc phòng ban đến đối tác lớn của công ty. Mọi người đều nhìn họ với ánh mắt tò mò và đánh giá.
Minh Khang dẫn cô vào sảnh chính. Buổi tiệc đông nghịt người, tiếng nói cười rộn ràng, tiếng ly chén va vào nhau lanh canh. Anh không buông tay cô ra ngay, mà vẫn giữ chặt như một sự tuyên bố ngầm. Thùy Linh cảm thấy nóng bừng mặt. Hợp đồng hôn nhân giả này, anh ta diễn thật quá mức rồi!
Khi đi ngang qua một nhóm người đang trò chuyện, một giám đốc cấp cao tên Bách mỉm cười chào Minh Khang. “Tổng tài Trương, phu nhân của cậu thật xinh đẹp.”
Thùy Linh suýt nữa thì nghẹn lời. Phu nhân? Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng thì như muốn bùng nổ. Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, siết nhẹ tay cô thêm một chút, rồi giới thiệu: “Đây là Thùy Linh, vợ tôi.”
“Chào anh Bách ạ.” Thùy Linh lí nhí, gương mặt cô nóng ran. Cô thấy mình thật giả tạo, nhưng không còn cách nào khác. Cô cười, rồi lại thấy nụ cười của mình méo mó. Rốt cuộc, cô đang làm gì thế này?
Trong suốt buổi tiệc, Minh Khang luôn giữ cô ở bên cạnh. Khi cô định lấy một ly nước cam, anh đã nhanh hơn một bước, đưa ly nước đã được phục vụ sẵn cho cô. Khi cô vô tình vấp nhẹ chân vì chiếc váy quá dài, anh đã kịp thời đỡ lấy eo cô, giữ cho cô không bị ngã. Mọi hành động của anh đều rất tự nhiên, như thể anh đã quen làm những việc này cho cô từ lâu.
Thùy Linh cảm thấy tim mình liên tục loạn nhịp. Đây có phải là Trương Minh Khang lạnh lùng, khô khan mà cô biết không? Hay anh ta đang diễn xuất quá giỏi? Những hành động ga lăng nhỏ nhặt ấy, dù có là giả, cũng khiến cô cảm thấy ấm áp một cách lạ lùng. Cô bắt đầu nhìn anh bằng một con mắt khác, không còn chỉ là ông sếp khó tính, mà là một người đàn ông biết quan tâm, dù chỉ là bề ngoài.
Đến gần cuối buổi tiệc, khi Minh Khang đang nói chuyện với một đối tác quan trọng, Thùy Linh thấy anh có vẻ căng thẳng. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt trầm tư. Cô nghe loáng thoáng vài từ khóa như “dự án”, “cung ứng”, “vấn đề phát sinh”. Cô đoán chắc lại là chuyện công việc. Dù đang ở giữa một buổi tiệc xa hoa, dường như công việc vẫn là thứ chiếm trọn tâm trí anh. Thùy Linh bỗng thấy anh có vẻ mệt mỏi, và chợt nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và cương nghị ấy, anh cũng phải gánh vác rất nhiều áp lực. Cô tự hỏi, liệu anh có bao giờ được sống một cách thoải mái, không lo toan như mình không?
Khi buổi tiệc kết thúc, Minh Khang nhanh chóng đưa cô về. Trong xe, anh vẫn giữ vẻ mặt trầm tư. Anh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại, giọng nói nhanh và dứt khoát. “Dự án cung ứng lô hàng của công ty Đông Nam… Có vấn đề gì? Báo cáo chi tiết cho tôi ngay lập tức.”
Thùy Linh ngồi im lặng, nhận ra rằng, cuộc sống của một tổng tài không hề màu hồng như cô từng nghĩ. Giữa những cuộc vui và vẻ hào nhoáng, luôn có những vấn đề lớn đang chờ anh giải quyết. Và có lẽ, đây mới chỉ là khởi đầu của một rắc rối lớn.