Thùy Linh nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng đã ký, những nét mực đen ngòm cứ nhảy múa trước mắt cô. Giấy trắng mực đen, chẳng thể chối cãi. Cô đã tự tay ký vào cái rắc rối lớn nhất cuộc đời mình, không phải một hợp đồng lao động, mà là một tờ giấy ràng buộc cô với Trương Minh Khang – tổng tài băng giá.
Đầu óc cô quay cuồng. Cô nên làm gì đây? Bỏ việc ư? Nhưng công việc này là mơ ước của bao người, và cô cũng cần tiền để lo cho gia đình. Hơn nữa, Minh Khang đã nói rõ, nếu cô hủy hợp đồng, cô sẽ phải bồi thường một khoản khổng lồ mà cô nằm mơ cũng không thấy được.
Minh Khang, với vẻ mặt không chút biểu cảm, đẩy một tập tài liệu khác về phía cô. “Đây là những điều khoản cụ thể về cuộc sống chung của chúng ta. Cô nên đọc kỹ và nắm rõ.”
“Sống... sống chung ư?” Thùy Linh lắp bắp, giọng lạc đi. Cô cứ nghĩ chỉ là diễn kịch ở công ty thôi chứ.
Ánh mắt Minh Khang như xuyên thấu. “Hôn nhân giả thì cũng cần sự chân thực nhất định, đặc biệt là trong mắt công chúng. Cô sẽ chuyển đến căn hộ của tôi. Đây là quy tắc đầu tiên.”
Thùy Linh há hốc miệng, nhưng không thốt nên lời. Chuyển đến căn hộ của anh ta? Một người đàn ông xa lạ, khó tính, lại còn là sếp của cô? Lạy trời đất!
Minh Khang không đợi cô phản ứng. Anh ta bắt đầu liệt kê những quy tắc khô khan, đều đều như thể đọc bảng báo cáo tài chính.
“Một, tuyệt đối không được tiết lộ bản chất hợp đồng này với bất kỳ ai, kể cả người thân và bạn bè thân thiết nhất của cô. Vi phạm sẽ phải chịu phạt nặng.”
“Hai, khi ở nơi công cộng, đặc biệt là các sự kiện của công ty, chúng ta phải xuất hiện cùng nhau, thể hiện sự gắn bó như một cặp vợ chồng thật sự. Mức độ thân mật sẽ được tôi điều chỉnh.”
“Ba, cô phải đảm bảo có mặt tại căn hộ trước 10 giờ tối mỗi ngày, trừ khi có lịch trình công việc được tôi phê duyệt. Báo cáo mọi hoạt động cá nhân ngoài giờ làm việc nếu cần thiết.”
“Bốn, không được phép có bất kỳ mối quan hệ lãng mạn nào khác trong suốt thời gian hợp đồng có hiệu lực. Tôi cũng sẽ làm tương tự.”
Thùy Linh nghe mà ù tai. Đây là hợp đồng hôn nhân hay hợp đồng quản thúc tù nhân vậy? Cô cảm thấy như mình vừa bị tước đi toàn bộ tự do cá nhân.
“Năm, cô sẽ có một thẻ tín dụng phụ để chi tiêu cho những nhu cầu cá nhân. Tuy nhiên, mọi khoản chi trên năm triệu đồng đều phải được tôi phê duyệt trước.” Minh Khang ngừng lại, nhìn cô với ánh mắt dò xét. “Còn gì thắc mắc không?”
Mắc kẹt trong mớ quy tắc vô lý đó, Thùy Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cô chỉ muốn hét lên, muốn xé nát cái hợp đồng quái quỷ này. Nhưng cô biết, mình không thể.
Chiều hôm đó, vừa tan sở, Thùy Linh đã phi như bay đến quán cà phê quen thuộc, nơi Lê Thu Hằng, cô bạn thân kiêm đồng nghiệp của cô, đang ngồi đợi.
“Hằng ơi, cứu bồ!” Thùy Linh ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển, mặt mày xanh mét.
Thu Hằng nhấp một ngụm trà đào, nhíu mày nhìn bộ dạng thất thần của bạn. “Gì mà như ma đuổi vậy bà? Vừa bị sếp tổng mắng à?”
“Mắng còn đỡ!” Thùy Linh kể một tràng, giọng đầy uất ức, về cái hợp đồng hôn nhân giả, về những quy tắc oái oăm mà Minh Khang vừa đặt ra.
Thu Hằng nghe xong thì tròn mắt. “Bà... bà nói thật hả Linh? Ký nhầm hợp đồng hôn nhân? Với tổng tài Trương Minh Khang? Trời đất ơi, nghe như truyện ngôn tình vậy!” Cô nàng bật cười khúc khích, nhưng rồi thấy vẻ mặt khổ sở của Thùy Linh thì ngừng lại. “Mà sao lại có chuyện đó được chứ? Ông tổng tài đó nổi tiếng lạnh lùng, ghét phụ nữ mà.”
“Ghét hay không thì tôi không biết, nhưng giờ tôi thành vợ ổng rồi đây này! Vợ giả!” Thùy Linh gục mặt xuống bàn. “Ổng còn bắt tôi chuyển đến sống chung, rồi đặt ra cả đống quy tắc như quản lý tù nhân ấy. Không được đi chơi quá 10 giờ, không được hẹn hò ai khác, còn phải báo cáo chi tiêu nữa chứ!”
Thu Hằng vỗ vai an ủi. “Bà nhìn xem, ông tổng tài đúng là không phải dạng vừa. Chắc chắn có lý do lớn lắm mới phải làm vậy. Mà thôi, dù sao thì cũng là chồng giả thôi mà. Cố gắng làm tốt vai diễn của mình đi, biết đâu lại có phúc lợi gì đó?”
“Phúc lợi cái gì mà phúc lợi!” Thùy Linh ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy bi ai. “Tôi cảm thấy như mình đang bị trói buộc. Độc thân vui tính của tôi đâu rồi? Tự do bay nhảy của tôi đâu rồi?”
“Thôi nào, đừng bi quan thế. Biết đâu đây là cơ hội để bà hiểu rõ hơn về ông tổng tài khó tính kia? Nghe đồn anh ta rất khó gần, nhưng cũng là người tài giỏi nhất công ty đấy.” Thu Hằng cố gắng động viên. “Mà này, bà nghĩ mà xem, có mấy ai được làm ‘vợ’ tổng tài đâu? Dù giả thì cũng oách chứ bộ.”
Thùy Linh thở dài thườn thượt. “Oách gì mà oách. Tôi chỉ thấy mệt mỏi thôi. Không biết mình có chịu nổi không nữa.” Cô thầm nghĩ, cuộc đời mình cứ như một vở kịch dài không hồi kết, mà cô lại là diễn viên chính bất đắc dĩ.
Sáng hôm sau, Thùy Linh bắt đầu ngày làm việc với một tâm trạng nặng trĩu. Cô đã dành cả đêm để sắp xếp quần áo vào vali, chuẩn bị cho cuộc “chuyển nhà” bất đắc dĩ. Căn hộ tổng tài, nghe thì sang trọng thật, nhưng đối với cô, nó chẳng khác nào một cái lồng son.
Khi cô vừa đặt chân vào văn phòng, thư ký trưởng Vân Anh đã chờ sẵn. “Chào cô Thùy Linh, Tổng tài muốn gặp cô ngay lập tức.”
Thùy Linh nuốt khan. Lại có chuyện gì nữa đây? Cô vừa bước vào phòng làm việc của Minh Khang, đã thấy anh đang đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra xa xăm. Anh quay lại, ánh mắt không chút dao động.
“Thứ sáu tuần này, Tập đoàn Đại Việt sẽ tổ chức Gala kỷ niệm 20 năm thành lập. Cô biết rồi chứ?” Minh Khang hỏi, giọng điềm tĩnh.
Thùy Linh gật đầu. “Dạ, em có nghe qua ạ.”
“Tất cả các giám đốc cấp cao và đối tác quan trọng đều sẽ tham dự. Và tất nhiên, sẽ có sự góp mặt của các thành viên trong gia đình.” Minh Khang dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Thùy Linh. “Nên cô chuẩn bị sẵn sàng đi. Cô sẽ đi cùng tôi.”