LumiLab
Hợp Đồng Không Yêu

Chương 2: Tổng Tài Lạnh Lùng và Lời Đề Nghị Bất Khả Kháng

2/12

Thùy Linh đứng bật dậy, hai tay nắm chặt bản hợp đồng, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Cô phải làm rõ, phải làm rõ ngay lập tức! Cô không thể để chuyện này trôi qua như một trò đùa được.

Đầu óc cô quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ. Làm sao một tổng giám đốc uy quyền như Trương Minh Khang lại có thể làm ra chuyện này? Hay đây chỉ là một sai lầm khủng khiếp từ phía ai đó? Cô cần một lời giải thích.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, Thùy Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô chỉnh lại trang phục, nhìn qua gương thấy mặt mình vẫn còn trắng bệch. Dù sợ hãi, cô biết mình không thể trốn tránh.

Cô nắm chặt tập giấy, bước ra khỏi phòng trợ lý, đi thẳng đến cửa phòng Tổng giám đốc. Hành lang dài dằng dặc, mỗi bước chân của cô đều nặng trịch. Cô ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa gỗ sẫm màu đóng kín, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng.

"Cốc, cốc, cốc." Tiếng gõ cửa của Thùy Linh nghe yếu ớt đến lạ. Cô chờ đợi. Không có tiếng trả lời. Cô gõ thêm lần nữa, mạnh hơn một chút. Lần này, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ bên trong: "Vào đi."

Thùy Linh mở cửa, bước vào. Căn phòng Tổng giám đốc vẫn như thường lệ, rộng rãi, sáng sủa nhưng mang một vẻ gì đó xa cách, lạnh lẽo. Trương Minh Khang đang ngồi sau bàn làm việc lớn, mắt không rời khỏi màn hình máy tính. Anh mặc một bộ vest xám than lịch lãm, mái tóc đen vuốt ngược gọn gàng, toát lên vẻ quyền lực và sự tập trung cao độ.

"Chào Tổng giám đốc," Thùy Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù tay cô vẫn run rẩy siết chặt tập giấy. "Tôi... tôi có việc cần gặp anh."

Minh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lạnh lướt qua cô một thoáng, rồi quay lại màn hình. "Có chuyện gì? Cô có thể gửi báo cáo qua email." Giọng anh đều đều, không chút cảm xúc, như thể cô chỉ là một nhân viên bình thường báo cáo công việc.

Cảm giác bị xem nhẹ khiến Thùy Linh hơi khó chịu, nhưng cô đã quyết tâm. "Không, thưa Tổng giám đốc. Chuyện này... không thể gửi qua email được." Cô tiến lại gần bàn làm việc, đặt mạnh bản hợp đồng xuống trước mặt anh. "Tôi muốn hỏi về cái này."

Minh Khang nhìn xuống tập giấy. Đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, nhưng chỉ trong chớp mắt. Anh cầm lên, lướt qua vài dòng, rồi lại đặt xuống. Vẻ mặt anh vẫn điềm nhiên, không một chút bất ngờ hay bối rối.

"Có vấn đề gì?" anh hỏi, giọng nói vẫn lạnh như băng, khiến Thùy Linh cảm thấy sống lưng mình ớn lạnh.

"Vấn đề ư? Tổng giám đốc!" Thùy Linh không thể kìm nén được nữa. "Đây là một bản hợp đồng hôn nhân giả! Mà tôi... tôi đã ký vào đó! Tại sao nó lại nằm lẫn trong hồ sơ nhân sự của tôi? Anh có biết chuyện này không?" Cô nói một tràng, giọng đầy bức xúc.

Minh Khang thở dài một tiếng rất nhẹ, như thể cô đang làm mất thời gian của anh. "Cô đã ký, đúng vậy. Và đó là một hợp đồng hoàn toàn hợp pháp." Anh bình thản trả lời, như đang nói về một bản kế hoạch kinh doanh khô khan nào đó.

"Hợp pháp ư?" Thùy Linh muốn ngất xỉu lần nữa. "Làm sao một hợp đồng như thế này lại hợp pháp được chứ? Tôi là trợ lý của anh, không phải... không phải là vợ anh!" Cô nhấn mạnh từ "vợ" một cách khó khăn, mặt đỏ bừng.

Minh Khang dựa người vào ghế, khoanh tay trước ngực. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Thùy Linh, không còn vẻ thờ ơ nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và kiên định. "Nguyễn Thùy Linh. Cô có nhớ điều khoản về việc đọc kỹ tài liệu trước khi ký không?" Anh hỏi, giọng điệu đầy chất vấn.

Thùy Linh cứng họng. Cô đã bỏ qua điều đó, vì quá tin tưởng vào quy trình. "Tôi... tôi cứ nghĩ đó là hồ sơ nhân sự bình thường..." cô lắp bắp biện minh.

"Đáng lẽ cô không nên nghĩ vậy," Minh Khang cắt ngang. "Mọi văn bản đều cần được đọc kỹ. Và cô đã ký rồi. Điều đó có nghĩa là cô đồng ý với mọi điều khoản." Anh dừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm vào Thùy Linh. "Hợp đồng này là có thật. Và nó cần thiết cho một dự án trọng điểm của công ty chúng ta."

"Dự án trọng điểm?" Thùy Linh gần như hét lên. "Một dự án mà cần đến một cuộc hôn nhân giả ư? Anh đang đùa tôi à?" Cô không thể chấp nhận được sự vô lý này.

"Cô nghĩ tôi có thời gian để đùa giỡn?" Giọng Minh Khang chợt trầm xuống, sắc bén như lưỡi dao. "Dự án hợp tác với tập đoàn Hoàng Gia đòi hỏi chúng ta phải thể hiện sự ổn định và gắn kết trong nội bộ, đặc biệt là với người đứng đầu. Một cuộc hôn nhân sẽ củng cố hình ảnh đó, đẩy mạnh giá trị cổ phiếu và đối phó với những đối thủ đang dòm ngó. Đây là một quyết định chiến lược, không phải trò đùa trẻ con."

Thùy Linh thấy toàn thân lạnh toát. Cô chưa bao giờ tưởng tượng thế giới kinh doanh lại phức tạp và tàn nhẫn đến vậy. "Nhưng... tại sao lại là tôi? Tôi chỉ là trợ lý mới!" Cô hỏi, tuyệt vọng.

"Vì cô là người duy nhất đã ký," Minh Khang trả lời gọn lỏn, không chút khoan nhượng. "Và cô đã thấy điều khoản bồi thường nếu vi phạm hợp đồng. Số tiền đó... cô có đủ khả năng chi trả không?"

Thùy Linh cắn môi, cảm thấy nghẹn đắng. Con số khổng lồ đó hiện lên trong đầu cô. Bán cả gia tài của cô và gia đình cũng không đủ để đền bù. Cô bị mắc kẹt. Hoàn toàn mắc kẹt.

"Tôi... tôi không thể nào làm được chuyện này," cô thì thầm, nước mắt chực trào ra. "Tôi không thể giả vờ kết hôn với anh."

Minh Khang nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng cũng có chút gì đó khó hiểu. "Cô không có lựa chọn nào khác, Nguyễn Thùy Linh. Hoặc là cô chấp nhận vai trò này, hoặc là cô sẽ đối mặt với hậu quả pháp lý nặng nề và cả việc sự nghiệp của cô tại Đại Việt sẽ chấm dứt." Anh nói, không hề hạ giọng.

Thùy Linh đứng chết lặng. Mọi con đường đều bị bịt kín. Cô đến đây để tìm kiếm một công việc ổn định, một tương lai tốt đẹp, chứ không phải để trở thành "vợ hợp đồng" của tổng giám đốc. Nhưng giờ đây, cô đã tự đưa mình vào một cái bẫy không lối thoát.

Cô nhìn Minh Khang, người đàn ông lạnh lùng, xa cách đang ngồi đối diện cô, cảm thấy vừa sợ hãi vừa căm phẫn. Anh ta đang ép buộc cô! Cô hít sâu một hơi, cố nuốt xuống những giọt nước mắt sắp rơi.

"Được... được rồi," cô khẽ nói, giọng run run. "Tôi... tôi chấp nhận."

Minh Khang gật đầu nhẹ, như thể mọi chuyện đã nằm trong dự đoán của anh. "Tốt. Từ bây giờ, cô hãy chuẩn bị tinh thần cho vai trò mới của mình. Sẽ có rất nhiều quy tắc cô cần học."