Thùy Linh đứng trước tòa nhà Tập đoàn Đại Việt, ngẩng đầu nhìn lên. Hai mươi tầng kính phản chiếu ánh nắng chói chang, lấp lánh như một khối pha lê khổng lồ. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng vừa bởi không khí sáng sớm, vừa bởi niềm phấn khích pha lẫn chút lo lắng. Hôm nay là ngày đầu tiên cô làm trợ lý cho Tổng giám đốc Trương Minh Khang – một chức danh mà chỉ mới tuần trước, cô còn không dám mơ tới.
"Cố lên, Nguyễn Thùy Linh!" cô tự nhủ, vỗ nhẹ vào má mình.
Bước vào sảnh, Thùy Linh nhanh chóng được hướng dẫn lên tầng 15, khu văn phòng của ban giám đốc. Vừa ra khỏi thang máy, cô đã bị choáng ngợp bởi không gian mở hiện đại, những vách ngăn kính trong suốt và tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo không ngừng. Mọi người đều làm việc rất tập trung, không ai ngẩng đầu lên để ý một cô gái mới toanh như cô.
"Thùy Linh phải không em? Chị là Thu Hằng, thư ký phòng Tổng giám đốc đây." Một cô gái có mái tóc bob ngang vai, cười tươi rạng rỡ chào cô. Thu Hằng trông rất năng động và thân thiện, khác hẳn với vẻ mặt nghiêm nghị của những nhân viên cô vừa thoáng qua.
Thùy Linh mừng rỡ, gật đầu lia lịa: "Dạ vâng, em là Thùy Linh ạ. Chị Thu Hằng."
"Em cứ gọi chị là Hằng thôi. Thôi, vào đây chị chỉ chỗ ngồi rồi hướng dẫn công việc." Thu Hằng vẫy tay, dẫn cô đến một bàn làm việc gần cửa sổ. "Đây là chỗ của em. Có gì không hiểu cứ hỏi chị nhé."
Thu Hằng chỉ dẫn Thùy Linh các quy trình cơ bản, cách sử dụng các phần mềm nội bộ và đặc biệt là dặn dò cô về tính cách của sếp Minh Khang.
"Tổng giám đốc ít nói lắm, em cứ làm việc theo đúng yêu cầu là được. Anh ấy không thích ai lề mề đâu," Thu Hằng hạ giọng, hơi ghé sát. "Mà dạo này anh ấy còn bận hơn, có nhiều dự án lớn đang cần giải quyết gấp."
Thùy Linh gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ mọi thứ. Cô biết sếp mình là người tài giỏi và lạnh lùng, nhưng nghe Thu Hằng nói lại càng thấy áp lực.
Sáng hôm đó trôi qua trong sự bận rộn. Thùy Linh được giao một chồng tài liệu cao ngất, đủ loại giấy tờ từ hợp đồng đối tác, báo cáo tài chính đến cả biên bản cuộc họp. Cô ngồi đọc, sắp xếp, và học cách phân loại chúng. Đến trưa, đầu óc cô đã quay cuồng như một cái chong chóng.
"Thùy Linh, em xong chưa? Đi ăn trưa với chị không?" Thu Hằng gọi.
"Dạ, em xuống ngay ạ."
Sau bữa trưa, Thùy Linh cảm thấy tỉnh táo hơn một chút. Cô quay lại bàn làm việc, nhìn chồng tài liệu còn dang dở. Trong đó có một tập hồ sơ ghi "QUAN TRỌNG – ĐỂ KÝ" ở trang bìa. Cô nghĩ đó chắc chắn là hợp đồng lao động chính thức của mình, thứ mà cô vẫn chưa được ký kể từ khi nhận việc.
Cô mở tập hồ sơ ra, lướt nhanh qua những dòng chữ dày đặc. Hàng trăm trang giấy, toàn những thuật ngữ pháp lý khô khan. Thùy Linh vốn không giỏi đọc mấy thứ rắc rối này, cộng thêm áp lực công việc mới, cô chỉ muốn nhanh chóng hoàn tất để có thể chuyên tâm vào các nhiệm vụ khác.
Đến phần chữ ký, cô không ngần ngại đặt bút. Tên "Nguyễn Thùy Linh" hiện rõ trên dòng trống. Cô thở phào nhẹ nhõm, đóng tập hồ sơ lại và cẩn thận đặt vào ngăn kéo, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng đã hoàn thành thủ tục giấy tờ quan trọng nhất.
Buổi chiều, công việc vẫn tiếp diễn. Thùy Linh được giao nhiệm vụ chuẩn bị tài liệu cho một cuộc họp gấp. Cô lục tìm một số văn bản trong ngăn kéo, vô tình chạm phải tập hồ sơ "QUAN TRỌNG – ĐỂ KÝ" mà cô vừa ký lúc trưa. Cô chợt nhớ ra mình chưa đọc kỹ các điều khoản, chỉ sợ có gì đó sơ suất.
Cầm tập giấy lên, cô mở ra một lần nữa. Lần này, cô đọc chậm hơn, từng câu từng chữ.
"Hợp đồng... hôn nhân... giả...? Để phục vụ... lợi ích kinh doanh... của Tập đoàn Đại Việt... và cá nhân Tổng giám đốc Trương Minh Khang..."
Thùy Linh đọc lại lần nữa, rồi lần nữa. Mắt cô mở to, đồng tử co rút lại. Những từ ngữ ban nãy tưởng chừng vô nghĩa giờ đây hiện lên rõ ràng, đập thẳng vào mắt cô như những nhát búa tạ.
"Bên A: Trương Minh Khang, Tổng giám đốc Tập đoàn Đại Việt. Bên B: Nguyễn Thùy Linh, trợ lý Tổng giám đốc."
Tiếp theo là các điều khoản: thời gian hợp đồng là hai năm, nghĩa vụ của "vợ" và "chồng" trong các sự kiện công ty, điều khoản giữ bí mật, và cả... điều khoản về phí bồi thường nếu vi phạm hợp đồng. Một con số khổng lồ khiến cô muốn ngất xỉu.
Thùy Linh thấy đầu óc quay mòng mòng. Tay cô run rẩy làm rơi tập giấy xuống sàn. "Không thể nào... Không thể nào là sự thật!" cô lẩm bẩm, giọng lạc đi.
Mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Cô cúi xuống nhặt tập giấy, từng câu chữ như nhảy múa trước mắt cô. Đây không phải hợp đồng lao động! Đây là một bản hợp đồng hôn nhân giả! Mà cô... cô đã ký vào đó rồi! Tên cô, chữ ký của cô, rõ mồn một.
Cô trợ lý mới cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Chuyện gì thế này? Cô đã làm cái quái gì vậy? Bằng cách nào mà một hợp đồng kỳ lạ như thế lại nằm lẫn trong đống giấy tờ của phòng tổng giám đốc? Và tại sao cô lại có thể ngu ngốc đến mức không đọc kỹ trước khi ký?
Thùy Linh vò đầu bứt tai. Mặt cô trắng bệch. Cô nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng, từng chữ như đang cười nhạo sự ngây thơ của cô. Một bản hợp đồng hôn nhân giả! Với Tổng giám đốc Trương Minh Khang!
Trong đầu cô giờ chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Phải làm rõ chuyện này ngay lập tức. Cô phải gặp Tổng giám đốc.