LumiLab
Hợp Đồng Không Yêu

Chương 11: Lời Thú Nhận Chân Thành

11/12

Minh Khang quay sang nhìn Thùy Linh. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh không còn là của tổng tài lạnh lùng nữa, mà là của một người đàn ông đang bị dồn vào chân tường, nhưng vẫn giữ một tia kiên định. Anh nắm chặt tay cô, như muốn truyền cho cô tất cả sức mạnh của mình.

Giữa tâm bão dư luận, họ phải đưa ra một lựa chọn. Hoặc chấp nhận thất bại và để mọi thứ sụp đổ, hoặc dũng cảm công khai sự thật, không chỉ về hợp đồng, mà còn về những cảm xúc thật sự đang dần lớn lên trong lòng họ.

Thùy Linh nhìn thẳng vào mắt anh. Mọi sợ hãi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm lạ lùng. Cô không còn muốn trốn tránh nữa. Cô muốn đối mặt. Cùng anh.

Minh Khang siết nhẹ bàn tay cô, như một lời động viên thầm lặng. Anh quay người, đối diện với hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, đối diện với những ống kính máy ảnh chớp lia lịa. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, dù trong sâu thẳm, Thùy Linh biết anh đang phải chịu áp lực lớn đến nhường nào.

“Mọi người im lặng!” Giọng anh vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức át đi mọi tiếng ồn ào. Nó mang theo uy lực của một người đứng đầu tập đoàn lớn, khiến những tiếng xì xào tranh cãi dần lắng xuống. “Tôi sẽ trả lời tất cả thắc mắc của các vị.”

Minh Khang hít một hơi thật sâu. Thùy Linh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết, khoảnh khắc này sẽ thay đổi mọi thứ.

“Những gì giám đốc Trần Hải Đăng vừa nói… không hoàn toàn là sai.” Minh Khang bắt đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt tái mét của Hải Đăng. “Đúng, tôi và cô Nguyễn Thùy Linh đã từng có một hợp đồng.”

Cả khán phòng lại ồ lên. Tiếng bàn tán dường như mạnh hơn trước. Thùy Linh cảm thấy choáng váng. Anh ấy thừa nhận ư? Anh ấy sẽ giải thích thế nào?

Minh Khang giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ trật tự. “Đó là một hợp đồng hôn nhân giả, đúng như lời giám đốc Trần nói.” Anh khẳng định, giọng điệu dứt khoát. “Mục đích ban đầu là để phục vụ cho lợi ích kinh doanh của tập đoàn Đại Việt, giải quyết một số vấn đề nội bộ liên quan đến quyền thừa kế và ổn định cổ phiếu trên thị trường.”

Anh dừng lại một chút, ánh mắt tìm kiếm Thùy Linh. Cô nhìn anh, cố gắng giữ bình tĩnh. Dù lời nói của anh đang khiến cô cảm thấy như bị lột trần, nhưng cô vẫn tin tưởng anh. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng câu chữ của anh.

“Khi ký kết hợp đồng đó, tôi thừa nhận mình đã đặt công việc lên hàng đầu. Tôi đã nghĩ, một hợp đồng chỉ là một hợp đồng, không hơn không kém.” Giọng Minh Khang trầm xuống, mang theo một chút tự trách. “Nhưng tôi đã lầm.”

Cả khán phòng im phăng phắc, nín thở chờ đợi. Ánh đèn flash vẫn nháy liên tục, nhưng không khí căng thẳng đến mức dường như có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Minh Khang quay hẳn người về phía Thùy Linh, bỏ qua mọi ánh nhìn dò xét của công chúng. Anh nắm lấy hai bàn tay cô, đặt chúng vào lòng bàn tay mình, xoa nhẹ. Ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng, ấm áp mà Thùy Linh chưa từng thấy anh thể hiện công khai bao giờ.

“Suốt thời gian ở bên cạnh Thùy Linh, tôi đã nhận ra nhiều điều.” Anh nói, giọng nói không còn lạnh lùng mà đầy cảm xúc. “Tôi nhận ra cô ấy không chỉ là một trợ lý tận tâm, một người vợ hợp đồng đáng tin cậy. Cô ấy là một cô gái lương thiện, lạc quan, đôi khi hậu đậu nhưng lại có trái tim trong sáng và mạnh mẽ.”

Nước mắt Thùy Linh bắt đầu lăn dài trên má. Cô cố gắng kìm nén, nhưng những lời nói của anh như chạm đến tận đáy lòng cô, làm tan chảy mọi bức tường băng giá mà cô từng dựng lên.

“Tôi đã yêu cô ấy, ngay cả khi tôi còn cố chấp phủ nhận điều đó.” Minh Khang nhìn sâu vào mắt Thùy Linh, dũng cảm nói ra lời thú nhận mà anh đã giấu kín bấy lâu. “Tôi yêu nụ cười của em, yêu sự ngây thơ của em, yêu cả những lần em làm sai việc vặt. Tôi yêu tất cả những gì thuộc về Nguyễn Thùy Linh.”

Một tiếng xì xào cảm động vang lên trong khán phòng. Ngay cả những phóng viên khó tính nhất cũng không khỏi ngạc nhiên trước lời thổ lộ chân thành này. Trần Hải Đăng đứng chôn chân một chỗ, gương mặt trắng bệch, không tin vào tai mình.

Minh Khang quay về phía đám đông một lần nữa, nhưng vẫn giữ chặt tay Thùy Linh. “Hợp đồng đó, đúng là do tôi tạo ra. Nhưng tình yêu của tôi dành cho Thùy Linh là thật. Tôi biết mình đã sai khi để mọi chuyện đi quá xa, nhưng tôi cũng không hối hận vì những cảm xúc mà tôi đã tìm thấy.”

“Tôi yêu cô ấy, và tôi muốn công khai điều này với tất cả mọi người.” Anh tuyên bố, giọng nói vang dội, đầy kiên quyết. “Cô ấy không phải là một công cụ kinh doanh. Cô ấy là người phụ nữ mà tôi yêu, và tôi sẽ bảo vệ cô ấy bằng mọi giá.”

Trái tim Thùy Linh vỡ òa. Cô không còn nghĩ đến scandal, không còn nghĩ đến dư luận. Trong khoảnh khắc này, chỉ có cô và anh. Cô nhón chân lên, vòng tay qua cổ anh, trao cho anh một nụ hôn bất ngờ, sâu lắng và đầy tình cảm, ngay giữa tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Nụ hôn ấy không chỉ là lời đáp lại tình yêu của anh, mà còn là lời tuyên bố của cô về tình cảm của chính mình. Cô đã không còn là cô trợ lý rụt rè, sợ hãi trước tổng tài lạnh lùng. Cô là Thùy Linh, người phụ nữ dám yêu và dám thể hiện tình yêu của mình.

Cả khán phòng như vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Những tiếng hò reo vang dội, những lời chúc phúc xen lẫn những giọt nước mắt xúc động. Hải Đăng cúi gằm mặt, lủi thủi rời đi, kế hoạch của anh ta đã thất bại hoàn toàn.

Minh Khang ôm chặt Thùy Linh, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy yêu thương và sự biết ơn. Họ đã vượt qua một rào cản lớn, đã dũng cảm đối mặt với sự thật.

Nhưng liệu một lời thú nhận chân thành có đủ để dập tắt mọi nghi ngờ, mọi lời đàm tiếu? Và mối quan hệ của họ, từ nay, sẽ thực sự được công nhận, hay vẫn còn phải đối mặt với những sóng gió nào nữa?